Chị gái làm đĩ. Phần 1. Thằng Chung đang lục lọi tìm cái đĩa trong phòng chị nó thì nó nghe tiếng con Sương bước đến cửa. Nó sợ con Sương la nên chui vội vô tủ quần áo mà trốn. Con Sương vô phòng đóng cửa cái rầm rồi quăng cái bóp trên ghế. Nó ngã mình ra giường
Thấm thoát cho đến nay, khi cộng đồng người Việt tại Nam California phát triển không ngừng, người kéo đến "đất lành chim đậu" ngày càng tăng, các chị đã là những nhân viên thâm niên kỳ cựu tại đây, rành rẽ các luật welfare, an sinh xã hội, góp phần giúp cộng đồng Mỹ và cộng đồng Việt bằng những
Chị chẳng thèm nói chuyện hay đoái hoài gì tới em chồng nữa. Lúc này em chồng đã biết chị dâu không ưa gì mình rồi nhưng thời buổi khó khăn, đành phải dựa dẫm. Nhưng một lần đang ăn cơm, chồng chị không có nhà, thấy em chồng ăn ớt, ăn nửa quả rồi còn nửa quả
Song chị lại luôn miệng than thở về tuổi gần năm mươi của mình, rằng mình đã già, đã xấu xí. Và tất thảy mọi người sẽ an ủi: "Không, chị vẫn trẻ đẹp lắm!" hoặc khen ngay: "Chị mặc bộ này thật đẹp, màu váy này thật mốt!".
Vậy là từ nay chị dâu đã có chỗ nương tựa lúc khó khăn, bố mẹ không còn phải lo lắng nữa. Ngày hôm qua, chị dâu về nhà chơi. Chị đưa lại cho bố mẹ tôi cuốn sổ đỏ khiến cả nhà tôi rất ngạc nhiên. Chị dâu bảo ngôi nhà mà chị đang ở là một nửa tiền của bố
Chạy Đi Chờ Chi; Người Ấy Là Ai Mùa 2; Đại Kê Chạy Đi. Sort by: Latest; Viewed; Liked; Thời Tới Rồi Tập 16FULL |Kim Tử Long,Hữu Quốc "quậy đục nước" sân khấu,Lưu Chí Vỹ gọi điện gây náo loạn. 2 months ago 987,903 7,396 0.
iq7t. "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?" Ách! Câu hỏi từ miệng Chỉ Nhiễm thốt ra làm mọi người có mặt gần như bất động. Trình Sâm nhíu mày, câm nín. Không thể trách! Không thể trách, Nhiễm Nhiễm nhà hắn mới mười tám, ngây thơ là điều hiển nhiên. Chỉ Nhiễm thấy mọi người ngây dại im lặng thì nhìn sang bố. Ông ngay tức khắc tìm ra câu trả lời thích hợp. Ông không muốn con gái Chỉ Nhiễm bị vấy bẩn bởi mấy thứ không sạch sẽ như thế này. Con bé còn tuổi ăn tuổi học. "Nhiễm Nhiễm, những con ếch khi sinh sản sau các quá trình sẽ thành nòng nọc..." Chỉ Nhiễm lúc này mới nhớ ra. Đều tại ông chú Trình Sâm khiến cô tức giận nóng nảy mà quên mất. Nhưng mấy con nòng nọc đó thì liên quan gì đến cô? Cô không thích ăn thịt ếch. Trình Sâm cùng bọn đàn em bái phục vì câu trả lời của ông. "Chú muốn nòng nọc thì ra ruộng mà lấy, ở đây không có, giờ mau rời khỏi cửa hàng của bố tôi nhanh!" "Tôi không đi, em phải gả cho tôi." "Tôi không thích chú, cũng không lấy chú nên đừng có mơ." Chỉ Nhiễm chống nạnh hung dữ gắt gỏng quát, cô cực kỳ ghét những người này, vì từ khi bố và cô chuyển tới đây sống bọn chúng lúc nào cũng đến lấy tiền, hù dọa bố cô, không chỉ thu tiền sạp hoa quả bé tí này, còn những cửa hàng và nhiều nơi khác, nên đối với Chỉ Nhiễm Trình Sâm là người xấu. Trình Sâm mặt mũi đen hơn đít nồi, nhưng nào dám giở giọng côn đồ ra với cô? Cái năm Chỉ Nhiễm đến đây sống vô tình lại lọt vào mắt hắn, khi đó cô mới mười ba tuổi, nhỏ hơn hắn rất rất nhiều. Hắn vì muốn nhìn thấy cô mà hằng ngày cứ lượn lờ chạy vào sạp hàng của bố cô đòi thu tiền bảo kê. Hắn nhớ rất rõ Chỉ Nhiễm rất ghét hắn, còn bé nhưng đã ra dáng bảo vệ bố. Mỗi khi thấy hắn cùng bọn đàn em lui tới là cô lại trừng mắt hầm hực. Kỳ thực, Trình Sâm cực mê tính cách đó của cô. Ương ngạnh, đáng yêu! Mà xưa nay Trình Sâm hắn không bao giờ thu tiền của những cửa hàng bé tí làm ăn khó khăn như vậy. Hắn tuy giang hồ nhưng rất có đạo đức, chỉ vì muốn để lại ấn tượng hắn buộc phải phá lệ. Trình Sâm trong lòng đang buồn bực khó chịu, cơ mà chất giọng thốt ra rất nhẹ, nhưng nghe kỹ ngữ khí như lời cảnh báo. "Nhiễm Nhiễm! Em không lấy tôi thì cũng đừng mong lấy được kẻ khác." "Chú..." "Em quen thằng nào ông đây chơi chết thằng đó."
"Chậc. Nhạc phụ đã không cho cưới cũng là ý hay đấy chứ, mày bỏ cuộc đi." "Mẹ kiếp! Không cho thì ông mày cướp." "Trình Sâm tao chẳng phải giỏi nhất là đi cướp hay sao? Đời này cô nhóc đó xác định phải chịu trách nhiệm với tao." Trình Sâm nhếch mép, thong thả đáp, bộ dạng quá mức vô sỉ ngang ngược. Hắn thích Chỉ Nhiễm năm năm, tình cảm đã ăn sâu vào trong máu, đâu thể nói bỏ là bỏ được. Bằng mọi cách hắn phải có được cô. Hổ nhún vai bĩu môi lắc đầu bó tay. Là hắn đơn phương thích nhưng lại bắt cô bé kia chịu trách chịu? Ai đời lại ngộ lạ như vậy chứ? Cơ mà anh ta cũng rất tò mò Trình Sâm sẽ làm thế nào để lấy được nàng. Trình Sâm ngầm cười, xong liền rút bao thuốc lấy một điếu bỏ lên miệng châm lửa rít một hơi, chậm rãi nhả ra. Làn khói nghi ngút bay lên ẩn hiện gương mặt không rõ biểu cảm, chất giọng khàn khàn vang vọng. "Vấn đề ở bến cảng sao rồi?" "Đã giải quyết xong xuôi, mày yên tâm không còn kẻ nào dám bon chen tranh giành địa bàn làm ăn với chúng ta." Hổ khẽ nhếch môi, đắc ý đáp. Hổ tên thật Giai Thụy, anh ta có một hình xăm con hổ lớn ở sau lưng nên từ đó mọi người hay gọi như vậy. Giai Thụy là anh em chí cốt với Trình Sâm cũng được mười lăm năm. Từ năm mười lăm tuổi bà Trình Sâm mất, hắn trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa, hắn lang thang phiêu bạt giang hồ thì gặp Giai Thụy cùng cảnh ngộ. Rồi kết nghĩa huynh đệ, đến nay bọn họ đã có địa bàn làm ăn và đông đảo đàn em. Trong giới giang hồ trên dưới tất cả đều kính trọng bọn hắn, chẳng ai dám to gan động vào. *** Vài ngày liền Chỉ Nhiễm đều ra ngoài sạp hàng phụ giúp bố, những người kia cũng không thấy lui tới kiếm chuyện nên hai bố con cô cũng yên lòng. Hôm nay Chỉ Nhiễm bận cùng bạn phải ra thư viện tham khảo ôn bài thì nhận được điện thoại từ bệnh viện gọi đến báo bố cô bị tai nạn. Cô hoảng hốt sốt sắng run sợ gấp gáp chạy tới bệnh viện Hòa Bình. Bước vào cửa cô thở hồng hộc, hốc mắt ửng đỏ, đang định hỏi y tá phòng bố thì ở phía hàng ghế một người đàn ông vẩy gọi. "Chị Nhiễm! Chị Nhiễm bên này." Chỉ Nhiễm ngoáy đầu nhìn, gương mặt hơi ngơ ngác. Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, lo cho bố còn gặp bọn đàn em của ông chú già? Không lẽ họ là người gây tai nạn cho bố cô? Chỉ Nhiễm hít thở sâu bước lại, trông thấy Chỉ Nhiễm bọn đàn em Trình Sâm lập tức cúi chào. "Thúc thúc đang ở bên trong để băng bó vết thương ạ. "Sao mấy người lại ở đây? Chẳng nhẽ..." Chỉ Nhiễm nhíu mày, còn chưa nói xong cửa phòng đột nhiên mở ra, bố cô được một chị y tá nhẹ nhàng dìu ra, ở dưới chân phải ông bị băng một cục. Chỉ Nhiễm bước đến nắm tay bố, cúi chào chị y tá, nữ y tá khẽ gật, thấy người nhà đã tới, chị yên tâm giao bệnh nhân lại rồi trở lại vào trong. "Bố... Bố có làm sao không ạ?" "Bố không sao, chân chỉ bị trật khớp một chút." "Là do mấy người kia làm đúng không ạ?" Cô giận dữ chỉ tay về phía bọn đàn em của gã Trình Sâm. Bố cô thở dài lắc đầu. "Chị Nhiễm, thúc thúc đã ổn vậy chúng em xin phép đi trước ạ, chúng em còn phải sang thăm Đại Ca." Dứt lời, mấy người đó đồng loạt rời đi. Cô nhăn nhó, đầu óc rối tinh rối mù, liền quay sang nhìn bố. Thăm Đại Ca? Ông chú đó thì bị gì? "Buổi trưa bố đi lấy trái cây, khi trên đường trở về thì gặp một chiếc xe điều khiển không đúng làn đường đâm vào, lúc ấy cái cậu Trình đó lao ra cứu giúp, bố chỉ bị ngã còn cậu Trình thì bị chiếc ô tô đâm phải." "Nghe nói cậu ta bị nặng lắm, Nhiễm Nhiễm à, con hãy tới thăm hỏi, để chúng ta còn phụ tiền thuốc men." Ông thở dài, kể lại tường tận đầu đuôi. Cô trợn mắt há hốc mồm. Không thể tin cái ông chú kia lại cứu bố cô. Theo sự phân phó của bố, cô sang phòng bệnh thăm nom hắn, dẫu sao ông chú đó cũng là ân nhân. Phòng 301! Chỉ Nhiễm gõ cửa, rồi chầm chậm bước vào, ở trong phòng vây quanh là đàn em và một vị bác sĩ. Còn cái chú Trình Sâm thì... Cô phải che miệng hốt hoảng. Hắn bị băng bó cả tay cả chân nằm trên giường bệnh. Tiêu rồi! Tiêu rồi. Chỉ Nhiễm cắn răng, khom lưng cúi đầu. "Nhiễm Nhiễm! Em đến thăm tôi à?" "Bố tôi bảo đến... cảm ơn chú vì đã cứu bố tôi, tôi sẽ trả tiền viện phí và mọi khoản chữa trị ạ." "Tôi... không cần tiền, Nhiễm Nhiễm, bác sĩ bảo rằng, tôi có nguy cơ sẽ không còn đi đứng như bình thường được nữa." Hắn thều thào cất giọng, nét mặt tái nhợt. "Đại Ca, dù anh có ra sao thì bọn em vẫn luôn ở bên cạnh." Bọn đàn em ủ rũ đứng bên góc giường đau lòng đồng loạt lên tiếng. Bác sĩ "???" Chỉ Nhiễm nhíu mày, hắn nói vậy là có ý gì? Là muốn cô phải chịu trách nhiệm ư? Nhất thời cô im lặng không biết nói thế nào. Không thấy Chỉ Nhiễm lên tiếng, Trình Sâm ho, khẽ hất tay nói tiếp. "Thôi, Nhiễm Nhiễm em mau trở về đi, dù sao tôi cứu người cũng không phải để nhận tiền từ em." Chỉ Nhiễm bấm bụng ngẩng mặt, hắn đã cứu bố cô, bây giờ hắn thành ra như vậy Chỉ Nhiễm cũng không đành làm lơ. Vả lại cô rất ghét mắc nợ, tốt nhất giải quyết một lần cho xong. "Chú cần gì cứ nói với tôi, chú là ân nhân của nhà tôi, việc trả ơn là điều dĩ nhiên." Giọng Chỉ Nhiễm rất nhẹ, không giống như mọi lần trước chanh chua, cáu bẳn. Sau khi nghe vậy, nơi khóe môi Trình Sâm khẽ mấp máy. Hắn thở dài nặng nề, bộ dạng đáng thương đáp. "Thật ra tôi không bắt em chịu trách nhiệm, tôi chỉ muốn em chăm sóc đến khi tôi xuất viện là được, di chứng sau này em không cần phải lo. Là tôi tự nguyện cứu bác trai." Chỉ Nhiễm thầm thở phào nhẹ nhõm. May quá hắn không bắt cô chịu trách nhiệm, chuyện chăm sóc thì không thành vấn đề. Đến khi hắn xuất viện cô và hắn chẳng ai nợ ai. "Được! Giờ tôi đưa bố về nghỉ ngơi trước, lát nữa tôi quay lại mang đồ ăn cho chú. Chú nghỉ ngơi đi." Chỉ Nhiễm nói xong liền cúi chào, nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh, cũng không cần nghe hắn trả lời. Cánh cửa vừa khép lại, người im lặng từ đầu tới cuối, cuối cùng cũng lên tiếng, ngữ khí lạnh lẽo chất vấn. "Trình Sâm! Mẹ cậu! Tại sao tớ là bác sĩ lại không biết cái chuẩn đoán nguy cơ không thể đi đứng bình thường kia nhỉ?" "..." "Chẳng qua cậu chỉ bị trầy xước nhẹ ngoài da, tĩnh dưỡng vài ngày là xong. Thế mà cậu bảo y tá băng bó như kẻ tàn tật thế này? Còn muốn ở lại bệnh viện 1 tháng?" "Cậu làm vậy là để lừa con gái nhà người ta?" "Xì! Cậu thì biết gì chứ?" Trình Sâm nhếch mép nhún vai đáp. "Phải chăng lúc đụng xe, lòng tự trọng, liêm sỉ của cậu bị văng đi mất rồi à?" "Ha ha! Bác sĩ Mộ, Đại Ca nhà chúng em sống xưa nay làm gì biết đến hai thứ đó ạ."
"Đại ca, chị dâu tới rồi.""Honey, đi học muộn thế?"Được đại ca của trường theo đuổi nó như thế nào? Hai chữ thôi Phiền phức!Cả trường không ai không biết đến, đi đâu cũng bị dòm ngó chỉ trỏ, đi đâu cũng 'chị dâu' nói chứ đi tè cũng không ngoại lệ. "Cao Thái Nam!""Ơi em?"Tự nhiên cô biến thành quả ớt luôn. Cay!!"Về lớp đi, vào học rồi."Những giây phút hạnh phúc nhất ở trường là giờ học. Chắc cô bị khùng nhưng mà trong giờ học cô không phải đụng mặt tên hắc ám này. Vừa hết tiết đã thấy hắn kè kè bên cạnh rồi. Nên giờ học là khoảng thời gian vui vẻ nhất của không thèm để ý lời nhắc nhở của Vân Hy, đuổi thằng bạn cùng bàn của cô rồi chính mình ngồi vào vị trí đây? Thầy sắp vào rồi."Hắn ta vẫn không động đậy, cứ chọc chọc tay cô. Tên điên này? Rồi, đã vậy không thèm nhắc nữa. Để tý thầy vào thầy ca cho mà cô sai rồi. Hắn ta thì có sợ bao giờ, đến thầy giám thị còn không sợ. Chẳng qua, con trai hiệu trưởng."Tóc bảo bối đẹp thế nhỉ.""Ơ chữ cũng đẹp nữa.""Tại sao cái gì liên quan đến người yêu mình đều đẹp thế?""Thằng điên, im lặng!"Vân Hy không chịu nổi cái thằng lắm mồm cứ lải nhải quanh chết cô mà, cái khuôn mặt đắc ý nhìn cô khi thầy vào thật là muốn đấm muốn đánh. Còn bọn trong lớp nữa, hắn ta ăn thịt người hay gì mà sợ như thế. Cứ phải núp núp nhìn bực cả mình."Ghế 46, chị đang nói tôi?"Chết dở, quát đúng lúc thầy đang giảng bài. Đấy, khổ chưa? Cũng chỉ tại thằng nào đó thôi, cả lớp đều hướng mắt về phía cô nhìn như người ngoài hành tinh ấy."Không, không phải thưa thầy.""Không phải? Vậy chị nói ai?"Vân Hy sợ thầy đưa ngón tay chỉ người bên cạnh. Không sợ mới lạ đấy, thầy này nổi tiếng 'hổ báo' cơ mà."Cao Thái Nam?"Hắn ta vẫn thản nhiên chọc chọc tay cô "Là em, em lỡ hôn làm bạn gái dỗi ạ."foryou xuhuongtiktok fyp xuhuong tieuthuyet tieuthuyetngontinh SEAGames2023 CapCut
Bị lừa thế thân cho em họ, phải gả cho 1 "lão già", cô đâu ngờ "lão già" chồng mình là Tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn Đế quốc!Bạn đang xem Đại ca mau chạy chị dâu đến rồiĐang yên ổn làm đầu bếp, ngủ 1 giấc dậy bỗng thấy mình có 2 con và 1 ông chồng Ảnh đế, chuyện gì đây?editor shpdarn Ngày hai mươi sáu, trong con ngõ hẹp ở hướng Đông một khu phố nhỏ, ngõ này vốn chỉ những hộ dân đã sống lâu ở đây mới biết đến. Ngày thường cũng chẳng ai qua lại, là một ngõ tắt dơ dáy bẩn thỉu. Chu Tư Đồng đeo cặp sách, hoảng loạn vì bị mấy tên côn đồ chặn lại ở góc tường trong con ngõ. Cầm đầu là một tên xăm trổ đầy mình, trong tay cầm một con dao gọt hoa quả, đang tung lên tung xuống, nhìn Chu Tư Đồng cười dâm đãng "Cô bé, dáng vẻ không tồi đấy, hay là theo anh đi, sau này anh cho em ăn sung mặc sướng, em muốn gì cũng được." Hắn nói xong, mấy tên đàn em đầu tóc nhuộm năm màu đang đứng cạnh cũng hùa theo cười ầm lên. "Đúng vậy, theo đại ca của bọn anh, sau này em chính là chị dâu rồi. Cầm đầu một đám, ai dám trêu chọc em?" Giữa tiếng cười ầm ĩ của bọn chúng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai cánh tay, biểu tình bình tĩnh nhìn trái nhìn phải, tìm kiếm xem có đồ vật gì thuận tay không. Sau đó, cô phát hiện ra có một chai rượu nằm ở chân tường cách đó không xa, ngoại trừ cái đó thì chẳng còn vật gì khác nữa. Trong lòng nháy mắt đã nắm chắc phần nào, nhưng trước mắt cô vẫn giả vờ tỏ ra sợ sệt, nhút nhát không dám ngẩng đầu, càng không dám nói lời nào. Thấy Chu Tư Đồng không hé răng, tên xăm trổ lại tiến lên phía trước gần cô một chút, ngón tay thô ráp mang theo mùi khói thuốc cộng thêm mùi dầu mỡ, vô cùng thô lỗ sờ lên mặt cô. Sau đó hắn thấy cô gái nhỏ sợ hãi tránh né mặt khỏi tay hắn, bước chân cô lảo đảo dịch sang bên cạnh hai bước. Ba tên côn đồ đứng đằng sau thấy thế, vội vàng ồn ào. "Âyy, thật ngây thơ." "Đừng nói vẫn còn là xử nữ nhé, chậc chậc." "Ai, lão đại, đợi lát nữa anh chơi xong rồi, có thể cho bọn em cũng được sảng khoái chút không?" Tên cầm đầu nghe vậy, quay người lại, bàn tay dùng sức đập vào gáy tên vừa nói một cái, mắng "Cô gái của tao mày cũng dám mơ tưởng, mày ăn gan hùm mật gấu rồi à?" Tên kia bị đánh một cái liền lảo đảo, vội vàng cười cười đáp lời "Em nào dám đâu đại ca. Em chẳng phải chỉ đùa với anh chút thôi không phải sao?" Tên cầm đầu vừa lòng, xoay người lại nhìn Chu Tư Đồng, trong giọng nói nhiều thêm vài phần không kiên nhẫn "Rốt cuộc là chịu hay không chịu? Nói một lời rõ ràng đi. Bất quá, hôm nay nếu em ngoan ngoãn làm anh đây hài lòng, đồng ý làm người của anh, vậy em chắn chắn sẽ được lợi. Nhưng nếu câu trả lời không khiến anh hài lòng, vậy mấy người anh em ở đây em cũng thấy rồi, vẫn đang đứng xếp hàng đấy." Hắn dâm đãng cười cợt, chỉ chỉ mấy tên đàn em phía sau. Cô gái nhỏ trước mắt nghe vậy bị doạ sợ giật nảy mình một cái, cẳng chân mềm nhũn như sợi mì ngâm nước, cả người dựa vào vách tường trượt xuống. "Cô bé này thật nhát gan, chưa gì đã thế này là sao? " Một tên côn đồ chỉ vào Chu Tư Đồng cười nói. Một tên khác miệng chậc chậc hai tiếng, cũng cười nói "Mày đừng vội nói, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sợ đến trắng bệch này đi, thật đúng là con mẹ nó câu dẫn người khác." "Xem ra, lão đại chúng ta đúng là tốt số, vừa được tiền vừa có người đẹp, mấy chuyện tốt như vậy đều đến trên người đại ca chúng ta......" ..... Ba tên kia càng nói càng quá lời, tên xăm trổ trước còn cười, nhưng nghe được câu cuối cùng kia, hắn nhíu mày, xoay người quát lớn nói "Con mẹ nó chúng mày nói nhiều quá đấy, còn tiếp tục nói lung tung bậy bạ nữa, tao cắt đầu lười chúng mày! " Mà đúng lúc đó, cô gái vừa mới nãy còn ngồi dưới đất, cả người mềm nhũn như vũng bùn đã nhanh tay vơ lấy chai rượu nằm trên mặt đất gần đó, dùng sức đập lên bức tường bên cạnh. Theo sau đó chỉ nghe được âm thanh loảng xoảng, chai rượu bị đập vỡ loang lổ những mảnh thuỷ tinh sắc nhọn. Chu Tư Đồng đột nhiên đứng bật dậy, giống như con báo núp trong bụi cỏ từ lâu bỗng lao lên vồ lấy con mồi trong tầm ngắm của nó, cầm chai rượu vỡ trong tay, gắt gao đè vào động mạch trên cổ của tên xăm trổ, lạnh giọng hỏi "Là ai đưa tiền cho các người tới đây?" Bốn tên côn đồ bị một màn này doạ sợ đến ngây người. Bọn chúng trước giờ đều nghĩ chẳng qua chỉ là đứa con gái yếu ớt nhu nhược mà thôi, không nghĩ tới cô lại có thể hành động liền mạch dứt khoát không chút dây dưa như vậy, nhanh mà chuẩn, tàn nhẫn mà cay độc, trước khi bọn chúng kịp có phản ứng đã khống chế được tên cầm đầu. Đổi lại là bọn chúng, cũng chưa chắc có được bản lĩnh như vậy. Ba tên côn đồ kia chỉ là mấy tên nhãi mới bước chân vào nghề, vừa thấy thế đã bị doạ sợ đến môi lập bập run rẩy. Tên cầm đầu là kẻ từng trải, hắn đột nhiên cười nhạo một tiếng "Xem chúng mày kìa, con bà nó, mới có chuyện nhỏ thế này mà đã doạ chúng mày sợ tới mức......" Vừa nói hắn vừa xoay người tránh đi chai thuỷ tinh trên cổ. Nhưng Chu Tư Đồng càng nhanh tay hơn. Trên tay cô dùng một chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn cứa vào cổ hắn, dòng máu đỏ tươi chảy thẳng xuống miệng thuỷ tinh xanh. "Mày mà động đậy, tao sẽ cắt động mạch của mày." Cô vừa uy hiếp hắn, tay dường như tăng thêm chút lực, mảnh thuỷ tinh sắc nhọn lại cứa vào thịt thêm một chút. Tên xăm trổ bây giờ mới biết sợ. Chân hắn nhũn ra, nói chuyện lắp bắp "Bà cô của tôi. Chúng ta có chuyện gì từ từ nói, đừng động tay động chân." Chu Tư Đồng không để ý mấy lời vô nghĩa của hắn, ngược lại ánh mắt sắc bén nhìn về phía ba tên đàn em, lại hỏi một lần "Rốt cuộc là ai cho chúng mày tiền, kêu chúng mày tới đây?" Ba tên này kinh nghiệm rõ ràng không bằng tên xăm trổ, hỏi bọn chúng thì càng dễ biết được hơn. Ba tên đàn em liếc nhau, lại lén nhìn tên xăm trổ, một tên run run rẩy rẩy nói "Là, là, bọn tôi cũng không biết cô ta là ai. Chính là một cô gái dáng vẻ khá xinh đẹp, so với cô chắc cũng không khác biệt lắm, cô ta cho lão đại bọn tôi một số tiền lớn, để lão đại bọn tôi tới đây đợi cô, nói, nói, để bọn tôi hù doạ cô." Chu Tư Đồng nhìn vào mắt hắn, suy xét trong lòng một chút, biết người này nói hẳn là nói thật. Vì vậy cô ngẩng đầu, nói với mấy tên đàn em kia "Chúng mày ngay lập cút ngay cho tao, lăn được càng xa càng tốt." Nếu là cả bốn tên cùng lên thì cô không nắm chắc được phần thắng, nhưng nếu chỉ còn một mình tên xăm trổ thì cô vẫn có thể đối phó. Ba tên đàn em vừa nghe cô nói lời này, như được đại xá, xoay người liền co giò chạy. "Ai, bọn nhãi ranh chúng mày, liền mẹ nó quẳng tao lại như vậy hả?" Tên xăm trổ hô với theo ba tên đàn em kia, nhưng ba tên không tên nào quay đầu lại cứu hắn. Bên tai lại nghe được một tiếng cười lạnh, hắn ta sợ tới mức cả người run run, suýt chút nữa là tiểu ra quần. "Mới có chút can đảm này mà đã dám ra ngoài gây chuyện?" Tên xăm trổ vừa nói vừa nức nở "Bà cô, ta sai rồi. Ta cũng không dám nữa, về sau thấy cô ta rẽ đi đường khác, vậy được không?" Chu Tư Đồng không để ý đến hắn, chỉ khẽ di chuyển chai rượu trong tay, thuỷ tinh lạnh lẽo sắc nhọn hướng lên trên, cuối cùng dừng lại bên tai hắn. "Trước kia tao nghe người ta nói, một người bị cắt mất lỗ tai, trong một tiếng nếu kịp thời được đưa đến bệnh viện thì còn có thể cứu chữa, nhưng nếu chậm hơn, đến mạng cũng không còn. Cũng không biết có phải thật không, nên hôm nay muốn thử một lần xem sao." Ngữ khí bình đạm lạnh lùng, lại mang theo vài phần tuỳ hứng, tựa như chỉ đang bàn luận với hắn chuyện lát nữa sẽ đi đâu ăn bữa cơm. Tên xăm trổ nghe xong, chỉ cảm thấy đũng quần nóng lên, theo đó tiếng nước tí tách theo ống quần nhỏ giọt xuống, hẻm nhỏ ngay lập tức tràn đầy mùi nước tiểu. Chu Tư Đồng có chút ghê tởm lùi lại hai bước. Tên xăm trổ trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thấy cơ hội đã tới, liền nhanh chân chạy trốn. Nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy một cơn đau nhói lên từ bả vai, hắn không khỏi kêu lên đau đớn, ngã trên mặt đất. Chu Tư Đồng lúc này phủi phủi hai bàn tay, nhìn chai rượu vỡ đang cắm thẳng trên vai tên xăm trổ, cô cười nói "Dạy cho mày một bài học, xem mày sau này còn dám tuỳ tiện chặn đường con gái nhà người ta không." Dứt lời, lại một chân tàn nhẫn đá vào bụng của hắn, tên xăm trổ ôm bụng không ngừng kêu rên, cảm thấy lục phủ ngũ tạng bên trong đều nhộn thêm Nguyên Tố Có Tính Kim Loại Yếu Nhất, Nguyên Tố Nào Có Tính Kim Loại Yếu Nhất Ngay sau đó Chu Tư Đồng cúi xuống, nhìn hắn cong mắt cười "Mau đi bệnh viện đi, đừng để mất máu quá nhiều rồi chết ở đây. Hiện tại tao không muốn phải mang theo cái tội danh giết người đâu." Dứt lời, cô nhấc chân bước vòng qua hắn, nhìn phía lối ra của con ngõ rồi đi thẳng.
"Trình Sâm! Mẹ nó, chúa tể của loài lươn..." Giai Thụy khoanh tay trước ngực, bờ môi nhếch lên cất giọng rủa. Quen biết đã lâu bây giờ mới thấy Trình Sâm lại có nhiều bộ mặt thiếu đứng đắn như vậy. Bác sĩ Mộ và tên đàn em nghe Giai Thụy nói thì đồng tình chậc chậc lưỡi gật gật đầu. Thật là không có liêm sỉ! Ba người đàn ông khoanh tay đứng yên lặng tại cánh cửa nhìn chăm chăm Trình Sâm đang diễn trò lừa gạt thiếu nữ. Chiêu trò đỉnh cao, cáo già. Chỉ Nhiễm vô tình ngoáy đầu thì trông thấy ba người đứng ở đó. Cô theo phép lịch sự cúi đầu chào. Ngược lại Trình Sâm chẳng hề quan tâm đến mấy người kia, gương mặt hắn vui vẻ nhìn Chỉ Nhiễm một cách say đắm. Ba người khẽ gật đầu đáp lại, cùng nhau bước đến ghế sô pha ngồi xuống. Chỉ Nhiễm điều chỉnh bàn ăn nhỏ trước giường bệnh lên, xong xuôi liền bày bữa sáng cho hắn dùng. "Chú ăn đi..." Chỉ Nhiễm vừa nói vừa đưa chiếc thìa cho Trình Sâm, hắn cười nhẹ duỗi tay nhận lấy nhỏ giọng đáp. "Cảm ơn em." "Lát tôi phải đi tới thư viện ôn bài, còn phải về nhà chuẩn bị đồ ăn. Khoảng chừng buổi chiều tôi mới vào với chú được." "..." "Còn đây là số điện thoại của tôi! Nếu không có ai ở cùng với chú, chú cứ gọi, tôi sẽ sắp xếp vào sớm. Chỉ Chiễm lôi từ trong túi xách ra cây bút và tờ giấy cặm cụi viết, mỉm cười đặt lên bàn. Trình Sâm nhìn thấy thì sướng phát điên. Mẹ ơi, suốt năm năm cuối cùng hắn cũng có được số điện thoại của cô. Trình Sâm cố gắng kìm nén sự vui sướng đang nâng trào trong lòng, hắn điềm tĩnh ngẩng mặt gật đầu ôn hòa nói "Được! Tôi biết rồi. Em cứ đi học đi, tôi đợi em." "À phải rồi, chú thích ăn gì? Tôi sẽ nấu đem vào cho chú." Trình Sâm nghe vậy lại càng điên đảo thích thú hơn, khóe môi mấp máy giả vờ trầm mặc suy ngẫm, đang định lên tiếng nói, thì ba người kia đã đồng thanh cướp lời. "Cháo lươn." "Cháo lươn?" Chỉ Nhiễm ngoảnh mặt hỏi lại khi thấy ba người quá ăn ý. "Dạ phải! Đại Ca vô cùng thích lươn." Tên đàn em gật gật đầu, nhẻo miệng cười cười cố tình nhấn mạnh chữ "lươn". Trình Sâm chau mày nhưng không lên tiếng. "Được, tôi sẽ nấu cháo lươn cho chú, vậy giờ tôi đi trước nhé, buổi chiều gặp." Chỉ Nhiễm cười mỉm xinh xắn, cúi đầu chào mọi người một lượt rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Trình Sâm nhìn Chỉ Nhiễm đi khuất, xong ngay tức khắc đen mặt lườm ba người kia lạnh nhạt, hờ hững nói "Tao thích lươn từ bao giờ?" "Không thích ư? Chẳng phải là rất hợp với con người mày?" Giai Thụy lười nhác tựa lưng vào ghế liếc mắt móc mỉa. Trình Sâm hừ lạnh, phớt lờ chả thèm quan tâm, hắn cầm tờ giấy có ghi số di động của Chỉ Nhiễm lên nét mặt hăng hái lưu nhanh vào máy. "Vui đến vậy?" Bác sĩ Mộ không nhịn được liền hỏi. Trình Sâm đắc ý nhếch môi. "Những kẻ không có người yêu thì làm sao biết cảm giác này?" "???" Mi tâm ba người lập tức cau chặt, câm nín không một lời phản bác. Ok! Hay lắm người anh em. ... Từ hôm áy náy với Trình Sâm về sau Chỉ Nhiễm chăm sóc hắn rất rất tận tình chu đáo. Buổi tối, cô đợi hắn nghỉ ngơi xong mới trở về nhà, sáng hôm sau thì vào sớm. Một tuần sau chân bố cô lành hẳn, ông liền trở ra sạp hàng buôn bán lại, bọn đàn em Trình Sâm thường xuyên lui đến thân thiện phụ giúp. Dần dà hai bố con cô cũng đã có cái nhìn thiện cảm hơn đối với họ. "Đại... Đại Ca, vấn đề bến cảng có chút vấn đề, cần anh ra mặt giải quyết, anh Hổ hiện đang ở đó đợi anh." Tên đàn em gấp gáp chạy vào miệng thở hồng hộc thông báo, Trình Sâm nhíu mày nhìn đồng hồ, sau đó lấy di động nhắn tin cho Chỉ Nhiễm hôm nay không cần vào viện, rồi mới an tâm đi xử lý. Trời sập tối Trình Sâm mới trở lại. Vừa bước vào, Phong đàn em hắn vội vã kéo cánh tay hắn, hú hồn run run nói. "Đại... Đại Ca, hình như là Chị Nhiễm..." Trình Sâm giật mình nhìn theo. Mặt mày xanh rờn đổ mồ hôi. Chết tiệt! Cô từ hướng phòng bệnh của hắn đi ra, không phải là hắn đã nhắn tin rồi ư? Hay cô không nhận được nhỉ? Tiêu rồi! Tiêu rồi. Lần này coi như xong, những vết thương băng bó của hắn đã bị tháo, không nằm trong phòng bệnh mà chạy ra ngoài chắc chắn bị Chỉ Nhiễm phát hiện. "Trốn... trốn nhanh." Trình Sâm cuống quýt nói. Phong cuống cuồng đảo mắt nhìn xung quanh tìm sự giúp đỡ, bỗng dưng mắt sáng ngời, cậu ta vội vàng rảo bước chạy tới phía đó. "Chị... chị gái xinh đẹp, cho anh nhà chúng em mượn cái xe lăn nhé."
đại ca mau chạy chị dâu đến rồi